Bạn có thể chuyển sang phiên bản mobile rút gọn của Zing News nếu mạng chậm. Đóng

Dấu quê

Nguyễn Minh Khiêm là một nhà thơ khá quen thuộc của thơ ca đương đại Việt Nam. Anh có nhiều tác phẩm thơ, truyện, ký đăng báo và xuất bản.

Tự nhiên lại gọi tên làng

Như là đứa trẻ lạc đường gọi cha

Giật mình như vạc ăn xa

Qua đêm mới kịp nhận ra chân trời!

Bàn chân nhẵn Bắc, Nam rồi

Thương về cái cổng cóc ngồi dầm mưa,

Miếng cà nhai tự ngày xưa

Bây giờ nghe lại vẫn chưa hết giòn!

Nghe bao lời phấn lời son

Rưng rưng lại ước mẹ còn… võng đưa…

Lời quê lắm nắng, nhiều mưa

Nắng mưa sao ngọt, cày bừa sao thơm!

Nhiều khi đói chả thèm cơm

Thèm lời chân thật được đơm cho đầy.

Đem mình làm cuộc trưng bày

Nhìn mình chỉ thấy mình đầy dấu quê.

Hồn như hạt cải, hạt kê

Gieo đi trăm ngả lại về làng xanh.

Câu thơ lạc chốn đô thành

Xin về ngọt với đất lành làng ơi!

Lời bình của TS Nguyễn Thanh Tâm:

Cảm hứng về quê làng đi vào văn chương, nghệ thuật rất nhiều, rất sớm, đến mức đã trở thành một dòng chảy lớn, có tính truyền thống. Viết về quê làng, lại sử dụng thể lục bát, lại càng là một lựa chọn phổ biến của nhiều thế hệ văn nhân qua nhiều thời đại. Trước di sản to lớn ấy, việc viết cho hay, cả về nội dung trữ tình và hình thức biểu đạt, quả không hề dễ dàng. Đó là một thử thách, nhưng cũng là sự vẫy gọi đối với người cầm bút.

Bài thơ Dấu quê của Nguyễn Minh Khiêm là một lần dòng cảm hứng truyền thống ấy kết tụ trong hình thức cũng có tính truyền thống - lục bát, đã đem đến cho người đọc ấn tượng thân thuộc, trìu mến, đong đầy những ký ức thương yêu.

Cuộc đời khiến chúng ta phải dấn bước, rời xa nơi chôn rau cắt rốn. Càng đi xa, càng nếm trải những lăn lộn của kiếp người, chúng ta càng thấm thía và nhớ thương khoảng trời quê cũ. Từ tên làng, tên xóm, cái cổng mưa xiêu vẹo, miếng cà giòn tự ấu thơ, tiếng võng mẹ đưa, lời quê chân thật với đất và người nẻo quê… cứ nhắc nhớ hoài trong những tháng năm biền biệt ra đi.

Dấu quê, ấy là căn cước, là mạch chỉ nối vào thăm thẳm thời gian. Nơi đó, ta nhận ra mình.

Phố

Trần Kim Hoa có thơ xuất bản từ đầu những năm 90. Gần đây nhất, tập thơ “Bên trời” của chị được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam (2020). Bài thơ “Phố” trích từ tập thơ này.

Nguyễn Minh Khiêm